Chủ Nhật, 21 tháng 9, 2014

truyen sex - Ước chiêm bao xanh

Không phải tiền có những con người tài giỏi, tháo vát thì truyen heo mới thực sự mang lại lợi ích cho xã hội. Họ, những con người "có tâm hơn là có tài”, hành động hữu ích nhưng lại bị xem là ngu ngốc. Đúng vậy, trên thế hệ này có những con người như vậy đó. Chính chúng ta cũng đã nghĩ họ ngu ngốc, mặc mặc dầu đó là một hành động tốt. Thử xem lời mình phát biểu có đúng không nhé! Mời các bạn theo dõi nội dung câu chuyện dưới đây để thẩm tra lại xem có đúng không nào. Và liệu chừng bạn có cho rằng gia tộc ngu ngốc????

 

 

 

 

 

6 giờ 50 phút, những tia nắng rét mướt bắt đầu len lách xuyên qua những kẽ lá. Ánh nắng lung linh chiếu xuống mặt đường. Trên con đường Quốc bại lộ 1 của thành phố Hồ Chí Minh, những dụng cụ đi lại đang lưu thông ầm ĩ đông đúc trên đường, bắt đầu một ngày làm việc mới. Tất cả họ, những dòng người và xe đều rất hối hả. Ở sát hè có một cô hoá viên trẻ đang cố kỉnh đạp xe thật nhanh để kịp giờ vào lớp. 


Cô đâm ra viên đạp xe tới trường của mình thì cũng đã 6 giờ 55 phút rồi. Cô tong tả gửi xe vào khu giữ xe của trường học sau đó chạy vội về phía lớp học. Trên đường chạy vào lớp, cô thấy có mẩu giấy nhỏ nằm dưới chân, ở bất luận vị trí nào mà cô trông thấy cô đều khom xuống nhặt  bỏ vào thùng rác xong rồi mới tiếp thô lỗ chạy về lớp. Đến tới cửa lớp thì giảng sư đã hiện diện trước cô rồi. Thế là cô lại bị trễ giờ vào lớp. Cô thở hì hụi khi phải chạy nhanh tận lầu năm của trường học thuộc khoa Công nghệ thực phẩm. Cô sinh viên ngượng ngùng cúi đầu xin phép giảng sư đứng lớp rồi mới bước vào đi tới chỗ ngồi của mình. Cô lấy tập vở ra để lên bàn, lấy khăn ra lau mồ hôi trên trán, mắt và mũi cho sạch sẽ. Những cô bạn cùng lớp nhìn cô dè bĩu bàn tán với nhau:

 

- Một tuần thì đã đi trễ hết năm ngày rồi. Mặt cô ta không biết dày mấy lớp nữa. 


Một cô khác:

 

- Trời ơi, tụi mày còn nói làm chi nữa. Cả trường học hết sức học này ai mà không biết cô ta là hoá viên kim thường xuyên chức lao công, dọn dẹp. Rác chúng mình có quăng quật đầy trường cô ta cũng nhặt sạch hết.

 

- Tỏ vẻ ngoan ngoãn thì cũng không ai thương. Thời tuyệt vời bây giờ, đồng cân cần có tiền và có năng lực làm việc giỏi là được coi trọng. Mọi thứ khác tiền là bổ trợ và không là gì hết.

 

- Tao nghĩ là cô ta đang biểu hiện cho Ban giám hiệu thấy đó. Sau này lỡ học yếu quá ra trường không nổi thì cũng xin được chân trưởng khoa vệ đâm trường.

 

Các cô ấy xúm xít lại chế nhạo bạn học đã đời rồi xúm nhau cười rúc rích bất kể là đang trong giờ học, có điều động là thanh âm hơi nhỏ một tí thôi. Giảng viên đứng lớp vẫn cứ thao thao giảng trên bụt. Cô đâm ra viên bị bằng hữu chế giễu đó biết họ đang nói xấu mình, cô nhìn bọn gia tộc cắn môi, bọn họ cũng phim sex nhìn lại cô với ánh mắt khiêu khích. Cô quyết định không quan hoài tới gia tộc nữa mà quay nhìn giảng viên chăm chú học.

 

Đến giờ tan học, các sinh viên trong trường đổ ra về. Họ vào khu gửi xe lấy xe tiếng nói cười ồn ào rôm rã, tiếng đùa giỡn, gồ ga xe máy inh ỏi. Cô hoá viên trẻ dắt xe đạp ra về. Khi cô đi gần tới cổng trường thì mấy cô bạn cùng lớp lúc nãy tài xế máy chở nhau vượt qua cô sau đó quăng lại mấy bịt ni lông, ly giấy vừa uống nước xong xuống đất trước mặt cô, cười ha hả rồi chạy xe đi mất. Cô đâm viên đứng sựng lại, tần ngần một tí rồi cũng quyết định dựng xe lại khom xuống nhặt số rác đó cho vào thùng rác rồi mới về.

 

 

 

­§­§­§­

 

 

 

            Vào buổi chiều khi mà ánh nắng chung cuộc đã tắt, trời đất ơi mát dịu. Ở công viên một vài cụ già tản bộ trò chuyện thư giãn với nhau, vừa để tốt cho sức khỏe vừa để chia cắt sự đơn chiếc với nhau lúc về già. Cũng có những em bé theo ông bà đến chơi chạy giỡn đùa vui với nhau ở đó. Có một ông cụ tuổi trên sáu mươi và một cô gái trẻ đang cùng nhặt những tờ giấy, những bao ni lông và các rác thải khác mà mọi người đi chơi công viên quăng quật bừa bãi. Ông cụ nói với cô gái:

 

- Ngọc Nhiên à, năm nay là năm cuối tuyệt học của cháu rồi phải không?

 

(Ngọc Nhiên là cô đâm viên trẻ hay nhặt rác trong trường). Mặt cô ỉu xìu:

 

- Dạ phải, nhưng cháu không biết mình có tốt nghiệp được hay không nữa. Cháu làm bài không tốt.

 

Ông cụ cười khà khà:

 

- Cháu của ông không cần phải lo đâu. Năm nay không tốt nghiệp được thì còn năm tới, mà rủi năm tới có không được nữa thì vẫn còn năm tiếp kiến theo nữa mà. Có sao đâu.

 

Ngọc Nhiên nhìn ông như mếu:

 

- Ông lại trêu chòng cháu nữa rồi, sao không khích lệ cháu mà ông lại nói như vậy chứ?

 

Ông cụ vỗ vai Ngọc Nhiên cười sảng khoái:

 

- Được rồi, được rồi. Ông không nói nữa, ta tiếp kiến tục đi.

 

Hai người lại đi vòng vo công viên nhặt rác một công việc không thuộc về trách nhiệm của họ. Vừa đi hai ông cháu vừa trò chuyện với nhau, những câu chuyện phím thường ngày của cuộc sống, xung quanh họ. 


­§­§­§­

 

Ba tháng sau.

 

            Vào một buổi chiều trời đất ảm đạm, mây đen kéo tới chuyển mưa. Tại công viên, Ngọc Nhiên và ông cụ ngồi trên ghế đá. Cô bé khóc lóc inh ỏi:

 

- Hu…hu…, hic..hic…Cháu không biết đâu. Cháu không thể ưng ý được. Hu hu, hichic….

 

Ông cụ ra công khuyên bảo:

 

- Thôi đi Ngọc Nhiên àh! Cháu đừng khóc nữa, cháu khóc cũng không khác hơn được.

 

- Hu….hu…Nhưng mà…ngày mai bằng hữu cháu nó tốt nghiệp hết cả rồi. Chỉ có cháu….(nấc lên một tiếng)…Cháu phải chịu lưu bang. Hu…hu…! Ông ơi, chắc cháu nghỉ học đi lượm rác với ông suốt đời quá! Hu…hu…!

 

Ngọc Nhiên lại khóc tiếp, khóc sướt mướt và lớn tiếng hơn. Ông cụ chịu hết nức danh khóc của Ngọc Nhiên la lớn lên:

 

- Thôi được rồi! Cháu nín đi nào! Khóc nãy giờ đã bao lâu rồi, ông không ngồi đây dỗ cháu nữa đâu.

 

Tiếng la của ông cụ làm cho Ngọc Nhiên giật thột im bật nhìn ông. Ông cụ nói:

 

- Cháu khóc, than vãn và suy sụp hoàn toàn không hữu ích gì. Dù đồng cân là nhặt rác ông cũng không thích nhặt chung với một cô bé vô ích nản chí như cháu đâu. Nếu ước mộng mị của cháu là làm cho môi trường học sạch đẹp, không phải một mình cháu hay một mình ông, hay là hai chúng mình là có thể làm được. Có đi nhặt rác ở công viên cả đời thì nó vẫn sẽ dơ hoài thôi.

 

Ngọc Nhiên nín khóc chớp nháy mắt nhìn ông:

 

- Nếu hai ông cháu mình không nhặt  thì nhặt với ai ạ! Cháu nghĩ, cũng  chỉ có con ngốc như cháu làm việc này thôi. Những người thông minh, họ đã đi làm những công việc cao siêu, lợi hại. Ai thèm đi nhặt rác như cháu chứ. Nên cứ tự mình lầm lũi đi theo ông nhặt là tốt nhất.

 

- Ai cũng có ít nhiều ý thức về môi trường, có điều động nó bị che khuất thôi. Cháu phải đánh thức và làm cho nó lớn lên. Muốn làm được việc đó thì cháu phải có địa vị cái đã, lúc đó lời nói của cháu mới có cân lượng và phát huy hiệu quả.

 

- Nhưng mà….cháu làm không được đâu..Cháu học dở quá, ra trường còn không nổi nói chi là có địa vị xã hội. Không hiểu sao trước kia cháu lại đậu tuyệt vời học nữa. 


Ông cụ nổi cáu:

 

- Cháu cứ như vậy hoài thì sẽ không thực hiện được ước nằm mê đâu. Có hoài bảo mà không nổ lực thì cũng là vô dụng thôi. Cháu phải tự áp điệu quyết khó khăn của mình. Suy nghĩ lại đi, cháu đã làm cách nào vào được tuyệt vời học thì cứ sử dụng cách đó ra trường. Ông về đây, hôm nay miễn là không nhặt rác.

 

Ông cụ đứng lên bỏ đi. Ngọc Nhiên ngồi một mình ở đó tư lự suy nghĩ.

 

 

 

­§­§­§­

 

Một Năm Sau.

 

Ngọc Nhiên sung sướng mặc vào người trang phục tốt nghiệp. Quang cảnh buổi tốt nghiệp ở trường tấp nập tiếng nói_tiếng cười, ánh nắng ấm áp chiếu xuống làm cho nụ cười như có sức hút hơn trên môi mỗi người. Buổi lễ sắp bắt đầu và có nhẽ người sung sướng hơn cả các nhà trí thức mai sau là cha mẹ của họ. Cha mẹ của Ngọc Nhiên cũng vậy, gia tộc cười sung sướng nhìn con gái của mình trong đồng phủ phục tốt nghiệp. Ba cô nói:

 

- Con gái của ba rốt cục cũng cho nên người rồi. Con đã thực sự trưởng thành từ hôm nay.

 

Mẹ Ngọc Nhiên:

 

- Mẹ rất hãnh diện do con.

 

Ngọc Nhiên ôm chầm lấy ba mẹ văn bằng hai tay: "Con yêu ba mẹ lắm!”. Từ đằng xa có một tiếng gọi lớn:

 

- "Ngọc Nhiên!”

 

Cô quay lại và cười tươi khi trông thấy ông cụ. Ông tiến tới gần ôm lấy Ngọc Nhiên chia cắt niềm vui với cô:

 

- Chúc mừng cháu tốt nghiệp!

 

Ngọc Nhiên cười nhìn ông:

 

- Cám ơn ông đã đến đây, chúc hạ cháu.

 

Cô cười khúc khích rồi giới thiệu:

 

- Thưa ba mẹ, đây là ông cụ mà con thường nhắc đến. Thưa ông, đây là ba mẹ của cháu.

 

Mọi người bắt tay chào nhau. Ba Ngọc Nhiên nói:

 

- Cám ơn bác lâu nay nay đã trợ giúp khuyên bảo cháu nó học tập.

 

Ông cụ cười sảng khoái:

 

- Cũng bởi Ngọc Nhiên, nếu cháu nó không có ý chí thì tôi có nói bao nhiêu cũng không ăn thua.

 

Mọi người cười rôm rã, Ngọc Nhiên phát hiện:

 

- Hôm nay ông mặc áo xống rất đẹp. Trông ông đẹp lắm luôn!

 

- Không giống với ông già lượm rác ở công viên hằng ngày phải không?

 

Có tín hiệu chuông báo đã bắt đầu buổi lễ. Các sinh viên xếp hàng phục làm lễ. Hiệu trưởng của trường phát biểu mở màn nói những lời nhận xét, đánh giá và chúc mừng danh thiếp đâm ra viên đã hoàn trả vớ việc học của mình ở trường học hết sức học. Cuối lời, Hiệu trưởng giới thiệu một vị khách mời đặc biệt lên phát biểu:

 

- Sau đây, tôi xin nhường lời lại cho một vị khách mời. Ông là Tổng Giám Đốc của công ty TNHH Thiên Nhiên có đôi lời với tất cả mọi rợ đứa ở đây.

 

Một tràn pháo tay chào mừng, Ngọc Nhiên ngỡ ngàng khi đó đích thị là ông cụ cô quen, cùng nhặt rác với cô bao năm qua ở công viên. Ông đứng lên bụt phát biểu rất dõng dạc và nở nụ cười thật tươi với danh thiếp bạn tân cử nhân:

 

- Xin chào các giảng sư và các đâm ra viên tốt nghiệp của trường học ta. Các bạn đang ở đây đã và sẽ tiếp thô tục là những mầm xanh, là tương lai của đất nước. Các bạn đã bỏ công ra nghiên cứu, học tập trong suốt thời gian qua, mệt mỏi nhưng vẻ vang. Đến nay, danh thiếp bạn đã được đền bồi bằng tấm bằng tốt nghiệp. Đúng vậy, các bạn đã thành công. Sau này, tôi hi vọng rằng danh thiếp bạn vẫn sẽ tiếp kiến tục nổ lực hơn nữa để đóng góp cho xã hội, cho Tổ Quốc. Và chúc các bạn mãi mãi thành công.

 

Một tràn pháo tay thật lớn vang lên khắp hội trường. Dứt tiếng vỗ tay ông cụ nói tiếp:

 

- Và điều quan yếu tiếp theo tôi muốn tuyên cha với danh thiếp bạn là…Lời mời của công ty chúng tao với danh thiếp đâm viên tốt nghiệp. Công ty chúng tôi xin gửi lời mời các bạn đến hợp tác để cùng nhau phát triển. Mong rằng các bạn sẽ nhận lời, sự công tác của các bạn đích thị là niềm hân hạnh cho công ty chúng tôi.

 

Ông cụ đọc tên trước sự hồi hộp của danh thiếp đâm viên, và điều động ngạc nhiên là trong danh sách đó có tên của Ngọc Nhiên. Một cô hoá viên bị lưu bang truyen sex lại trường học một năm. Chính cô cũng không dám tin vào việc này. Ông cụ nói:

 

- Tôi biết rằng có người sẽ thắc mắc vì sao tôi lại đặt lời mời tới cô bé Ngọc Nhiên, sức học tiền trung bình. Đúng vậy, cô bé học yếu nhưng cô bé lại là một đâm ra viên đạt điều kiện nhất trong số các đâm viên tôi đã chọn. Chính sự lẻ loi giản, thành tâm với môi trường học của cô bé, đặc biệt là hành động bền chí nhặt rác của cô. Cô gái trẻ này đã cùng một ông già như tôi nhặt rác thầm lặng trong công viên suốt năm năm đại học. Bị lưu bang cô bé đã dùng lòng yêu môi trường học làm động lực gắng học tập để có được ngày hôm nay. Cái công ty chúng tôi cần ở một nhân viên, không tiền là sự thuần thục tài ba cho công việc thôi. Mà còn cần đạo đức và cái "tâm”. Sự nhẫn nại, chu đáo và bền chí sẽ giúp ích rất lớn cho công ty chế biến thực phẩm của chúng tôi. Đặc biệt là lòng yêu môi trường, công ty chúng tao đưa sự bảo đảm sức khỏe người tiêu sử dụng lên đầu hàng đầu. Vì thế, chúng tôi rất hạnh được hợp tác với cô Ngọc Nhiên_một con người đặc biệt.

 

Ông cụ vỗ tay bắt đầu, mọi rợ người nhiệt liệt vỗ tay theo, Ngọc Nhiên và cả ba mẹ cô nữa vừa mừng vừa cảm động sung sướng rơi nước mắt. Các đâm ra viên được mời tiến lên phía trên bắt tay với ngài Tổng Giám Đốc biểu hiện sự đồng ý hợp tác giữa đôi bên. Tới lượt Ngọc Nhiên cô cảm động nhìn ông cụ:

 

- Cám ơn ông đã chọn cháu.

 

Ông cụ vỗ vai cô bé thân thiện như những lúc hai ông cháu hay trò chuyện:

 

- Con bé này, không phải cám ơn ông đâu. Đó là năng lực của cháu. Ông đã nói cháu làm được mà.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét